Chuyện bắt đầu rất nhỏ, tưởng như chỉ là câu nói đùa.
Chiều hôm đó, bác Thanh Hối – hàng xóm sát vách – sang nhà đánh cờ như mọi lần. Trước khi vào, bác liếc cái đồng hồ nước rồi cười hề hề:
“Trời đất, nhà ông Học tháng này xài tới 10 khối nước. Tắm cho cả đàn bò à?”
Bác nói chơi, giọng bông đùa, nhưng đúng người nghe sai thời điểm.
Bố chồng tôi – ông Học, tính vốn cổ hủ, tiết kiệm tới mức cực đoan – lập tức sa sầm mặt, đặt mạnh quân cờ xuống bàn:
“Nhà này từ nay hai ngày tắm một lần. Lãng phí thế là không được.”
Tôi và chồng đứng trong bếp nghe mà ứa cả nước mắt. Thời tiết nắng nóng, chồng tôi làm công trình, người lúc nào cũng bụi bặm. Tối về mà phải lau người qua loa rồi trèo lên giường thì đúng là cực hình.
Chồng tôi nói lại nhẹ nhàng:
“Ba, con làm ngoài nắng, ngày nào cũng mồ hôi như tắm. Không tắm sao ngủ nổi?”
Ông Học gắt ngay:
“Không nghe thì đừng ở nhà này!”
Vậy là im. Không ai dám ho he gì thêm.
Tối đó, cả hai vợ chồng ngồi nhìn nhau mà chán nản. Người thì đầy bụi xi măng, người thì mồ hôi bám cả ngày. Tôi nói:
“Hay ra nhà nghỉ đầu đường thuê phòng tắm rồi về. 60 nghìn một tiếng thôi.”
Chồng tôi cười:
“Đi. Chứ ngứa ngáy chịu không nổi.”
Nói là “trốn đi tắm” nghe buồn cười, nhưng lúc đó thực sự chẳng còn cách nào.
Nhà nghỉ Hoa Đêm cũ kỹ, nhưng có nước nóng mạnh.
Chồng tôi vào tắm trước, tôi ngồi ngoài nghịch điện thoại.
Khoảng 5 phút sau, tôi nghe tiếng cạch như ai đập vào cửa kính, rồi im bặt.
Linh cảm có chuyện, tôi chạy vào.
Chồng tôi nằm gục trong buồng tắm, người mềm nhũn, mặt tái mét.
Tôi bấm gọi lễ tân mà tay run đến mức không bấm trúng số.
Nhân viên nhà nghỉ chạy lên bế anh ra ngoài, gọi xe chở thẳng vào bệnh viện huyện.
Chồng tôi đưa vào phòng cấp cứu trong tình trạng tụt huyết áp mạnh, nôn nhẹ, người lạnh toát.
Bác sĩ hỏi tôi:
“Lúc nãy cậu ấy từ ngoài trời nóng đi vào đã vào tắm nước nóng luôn hả?”
Tôi gật đầu.
Bác sĩ nói:
“Gặp nhiều lắm rồi. Cơ thể đang nóng, mạch máu giãn, bước vào phòng tắm đóng kín, hơi nóng bốc lên, thiếu oxy – tụt huyết áp đột ngột. Ngã cái rầm là chuyện bình thường.”
Tôi sững người.
“Chỉ vì… đi tắm thôi mà?”
Bác sĩ thở dài:
“Nhiều người chủ quan vậy đấy. Không phải đột quỵ đâu, nhưng rất nguy hiểm.
Lúc chuẩn bị ra về, một bác sĩ trẻ khác góp thêm:
“Cậu ấy có dấu hiệu mất nước nặng từ trước. Làm ngoài trời mà không bổ sung nước, lại tắm nóng lúc cơ thể đang kiệt sức thì dễ xỉu lắm.”
Tôi nghĩ ngay đến quy định vô lý ở nhà:
Hai ngày mới được tắm một lần.
Suốt mấy hôm trước, chồng tôi đi làm về chỉ dám lau người qua loa vì sợ ba la mắng. Người lúc nào cũng bức bối, nóng, đêm nằm còn thở gấp vì khó chịu.
Tôi lặng cả người.
Không có ai hãm hại, không phải do nhà nghỉ bẩn, càng chẳng phải “đột quỵ bí ẩn”.
Tất cả… chỉ do một quy định vô lý được áp đặt trong vài chục giây, nhưng khiến cơ thể chồng tôi rơi vào trạng thái nguy hiểm.
Khi bố chồng vào viện, tôi kể lại hết.
Ông Học đứng im, mặt tái đi.
Lúc về, ông chỉ nói một câu:
“Từ mai… thích tắm lúc nào thì tắm. Ba… sai rồi.”
Không phải câu chuyện kịch tính, không có kẻ xấu nào cả.
Chỉ là một gia đình, một thói quen cũ kỹ, và một sự cố đủ để khiến mọi người phải nhìn lại.











